Game-VN  >  hũ 777
xsmb 5 8 18

5Lý Cáp mỉm cười nói: 18 Công tử! Chúng ta đi thôi. 5Không bao lâu, xe ngựa ra khỏi cổng kinh thành, càng làm cho Hoa Tư cảm thấy kỳ quái, hắn muốn mang mình đi đâu? Sẽ không phải… Trong lòng thất kinh, nhưng trước mặt xem ra vẫn mang theo bộ mặt tươi cười, nhưng thế nào cũng không giống là sẽ làm chuyện bất lợi đối với mình, tâm lại có chút đè nén. 18 Lý Cáp híp mắt hỏi. xsmbTên râu quai nón cung kính nói:

xsmbU hậu giao U Minh Thiên, ta dĩ nhiên là muốn ngũ cung tam môn hợp lại làm một lần nữa, Sau khi trở lại Trung Nguyên, ngài thay ta liên hệ với cung chủ ngũ cung, còn Vạn Thú môn khi trở về ta sẽ có cách tìm xem. 8Lý Cáp nhẹ nhàng nói. xsmbBrừm. 8Tối nay, tuyệt đối có gì cổ quái. Lý Cáp híp mắt, trong lòng vừa thầm khẳng định suy đoán của mình vừa lo lắng cho Hương Hương. 5Công Tôn Viễn tự biết ở thành Hổ Dương này lời nói của Lý Cáp là nặng nhất. Nếu hôm nay chưa đến đây mà cứ làm thì chưa chắc hắn đã chú ý tới, nhưng bây giờ đã gặp nhau nói chuyện, nếu mình từ chối thì đối phương rất có thể sẽ sinh khí. Suy nghĩ được mất, Công Tôn Viễn bèn gật đầu:

18 Lý Cáp cũng không quan tâm nhiều như vậy, một phen bắt lấy dây cương, dạng chân phi lên ngựa, hai chân vừa dùng lực, chiến mã dưới khố liền không thể không tiếp tục lao về phía trước. 5Lý lão hổ? Ta nói Anh nhi nè, muôi thu lễ vật của ta, tốt xấu gì cũng phải gọi tiếng ca ca chứ. 18 Trở lại Uông phủ, Uông Xuân Hà híp mắt hỏi: 5Lý Cáp gật đầu nói: 8Thân thể mềm mại của Thiên Thiên đang run lên, sau đó nghe được giọng nói quen thuộc, ngửi thấy hương vị thân thiết, cảm nhận được cái ôm ấm áp, toàn than mềm nhũn xuống, nằm trong lòng Lý Cáp.

8Lý Cáp nhìn quần áo nữ thích khách còn chưa tổn hại gì, chắc chắn nàng chưa chịu khổ gì bèn tiến tới, nâng nàng lên. xsmbĐương nhiên là bằng hữu tốt nhất của Lê Bố, Lý Cáp cũng mang theo quà mừng tới Lê phủ. 8Ngon! Dám nói với chủ nhân như vậy hả? Để xem ta trừng trị nàng như thế nào? xsmbThiên Thiên nghe vậy thì nghi hoặc hỏi lại: 18 (2) câu lan: nơi hát múa và diễn kịch thời Tống, Nguyên ở Trung Quốc

5Lục soát! Cho dù phải đào sâu tám thước đất cũng phải tìm cho ra huynh đệ nhà chúng ta! 18 Đằng Lăng vương sửng sốt: 5Thanh âm kia vẫn ôn nhu không có mang theo một chút tức giận nào, cho dù có hơi nghe như uy hiếp, cũng không làm cho người ta có địch ý. 18 Lý Cáp nổi giận, thân thể lõa lồ bỗng nhảy lên cao mấy thước, nện lên trên đầu con quái thú con đang ngẩn ngơ, đập cho nó nằm sát đất, hét thảm một tiếng. xsmbHôm nay, mưa tại kinh thành gần như điên rồi, từ sáng sớm vẫn là mưa phùn lất phát, tới chiều, mưa rền gió giật, tựa như có người đang đứng trên không kinh thành hô mưa gọi gió vậy. Vốn hệ thống thoát nước của kinh thành đã rất tốt, nhưng mưa hôm nay thật sự quá lớn, chưa đến hai canh giờ, đường đã ngập sâu. Nhiều phòng ốc mới xây bị mưa làm vỡ tung, rất nhiều nhà mái ngói không chắc chắn cũng ít nhiều bị dột. Vẫn chưa đến thời điểm ăn cơm chiều, mà bầu trời một mảnh tối đen, giống như cảnh tận thế trong kinh phật.

xsmbChính như lời Tư Không huynh nói, hai người chúng ta có thể nói là thế hệ đầu tiên của U Minh Thiên. 8Không ăn được bồ đào thì nói bồ đào còn xanh, ngươi đoán chừng vẫn là xử nữ hử? xsmbHoa Tư không xem sách nữa, nàng trở về phòng, mở ra một cái rương trong góc phòng. Trong rương đầy quần áo, phía trên lại đặt lên một con búp bê dáng tiểu cô nương đáng yêu. 8Woa? Nói như vậy, việc này đối với ngươi rất quan trọng sao? 5Sao ngươi lại muốn chọc giận hắn? Ngươi có chắc hắn sẽ không giết những người Hồ kia sao? Có chắc hắn sẽ không giết ngươi sao?

18 Nhị công tử… 5Lý Cáp nhìn lại, nói: 18 Nhìn thấy bóng lưng uy vũ của Lý Cáp đang trở về lều của mình, Ông Viễn nhịn không được vuốt râu khen: 5Trên điện mọi người vội vã đứng dậy rời vị trí, hành lễ hô to: 8Ngày mai rượu của nàng nhất định có thể đoạt giải nhất, ta tin tưởng.

8Đi đi rượu lấy ra. xsmbÂu Dương Phách nghe vậy cả kinh, ngạc nhiên hỏi: "Đại ca, ngươi... ngươi sẽ không thật sự muốn đem Phỉ Phỉ đưa cho tiểu oa nhi kia làm thị nữ ư?!" 8Hắn… Hắn không phải chính là Hổ Uy tướng quân đấy chứ? xsmb"Ta... ta cũng vậy. Thật là đau. Còn nữa.... còn nữa muốn... muốn đi...." Âu Dương Minh môi run rẩy, mặt mày tím ngắt. 18 Tỷ tỷ cũng nhớ ngươi.