Game-VN  >  www m 88
sx tp

sxNơi này còn nhiều chỗ như vậy, để thủ hạ của ta ngồi cũng đâu có sao?! sxVương Phong nghiến chặt răng, nhìn chòng chọc vào Ngưu Đại, hận không thể nghiền nát đối phương. sxHoàng đế cầm lấy cánh tay Lý Cáp, khẩn trương hỏi: sxCòn có hơn một nghìn tù binh phải không? tp Lý Cáp đành chỉ nói với hai nha hoàn: "Các ngươi ra ngoài mua vài bộ y phục nàng có thể mặc được rồi quay lại, nhớ lấy, phải thứ tốt nhất, mua nhiều vào."

tp Hương Hương vuốt cằm đồng ý. tp “Vậy là được rồi” Lý Cáp thỏa mãn quét mắt nhìn mọi người, đối với ánh mắt sùng bái của chúng thực khách và ánh mắt vui mừng của Thiên Thiên, Diễm Nhi, hắn cảm thấy rất hưởng thụ, tâm trạng đắc ý, lão tử không cần biểu diễn võ công cũng có thể bắt cao thủ làm người hầu vậy. tp Con mẹ nó thằng nào dám đặt bẫy thú ở đây? Tí về ta cho bắt hết lại mới được. tp Chưởng quầy không dám nhiều lời vội đứng qua một bên, trong lòng cảm thấy không yên. sxVĩnh Đức đế sửng sốt:

sxLý Cáp vẫn đứng sừng sững trên hình đài nhìn xuống. sx“Chủ nhân, không thấy Thượng Quan Thanh Thanh.” Tam ngưu nói. sxMột thủ vệ khác thiếu chút đã cười thành tiếng, nói: sxĐêm nay chính là lúc hắn chấm dứt ba mươi mấy năm xử nam. Đêm nay chính là lúc hắn có thể ăn được bảo bối Thiên Thiên. tp Cô ấy hoặc đã chết, hoặc đã bị bắt, dù sao chúng ta cũng không thể tùy tiện ra ngoài tìm cô ấy được. Tiếp tục chờ ở kinh thành chỉ tăng thêm nguy hiểm. Với sự truy lùng của ưng khuyển triều đình thì tìm ra chúng ta chỉ là vấn đề thời gian.

tp Mọi người liền cười vang. tp Mọi người lại uống một chén xuống bụng. tp Một đạo thiểm điện trong mây đen đánh xuống, rầm rầm mấy tiếng có thể nghe được thanh âm phát ra từ cánh rừng rậm, một đám lửa bốc lên lan nhanh xung quanh, chỉ là không lâu sau cũng bị mưa dập tắt. tp Mượn ánh trăng kia, các đại nội cao thủ thấy rõ, kia xác thực là một miếng vải đen, mà miếng vải đen mơ hồ có hình dạng người, còn đang nhẹ nhàng rung động. sxThiếu gia sao vậy? Thiên Thiên làm sai sao?

sxOanh! Oanh! Oanh! —— sxVũ… Vũ Uy hầu… Ngươi làm cái gì vậy? sxLý Cáp còn lại rất ít kiên nhẫn, tiểu đệ đã sắp đâm vào rồi. sxThiên Thiên đã lột một trái nho khác đưa tới: tp Cô bé thấy trời đã tối, liền kéo Lý Cáp theo con đường nhỏ quen thuộc trong rừng chạy đi, con thất thải hồ điệp kia từ đầu đến cuối đều bay múa quanh bọn họ, theo sát không rời. Làm cho người ta thấy kỳ lạ là, con bướm này, thoạt nhìn không khác gì bướm bình thường, nhưng nếu phải bay nhanh, nó lại có thể bay vọt theo Lý Cáp.

tp Có chuyện gì thế? tp Lý thị lang đây là làm cái? tp Công Tôn Vô Viễn sửng sốt, bất quá lập tức nghĩ đến lần đầu tiểu muội cùng Lý Cáp gặp mặt. Hắn nghĩ thầm, vô luận có nói với nàng như thế nào thì nàng cũng không thể để Lý Cáp vào mắt cho nên nói luôn: tp Cấm vệ binh thấy đềusửng sốt, tiện đà trầm trồ khen ngợi, bọn hắn thấy có đảm lượng cưỡi đại gia hỏa nguy hiểm này đúng là rất khí phách. sxNghịch ngợm? Có lầm hay không, lão tử trước sau gì cũng là người đã từng trải hơn 30 năm trên cái cuộc đời này rồi, Lý Cáp căm giận nghĩ.

sxBất quá khi Sầm Ngu thấy Lý Cáp thì ánh mắt lập tức biến hóa. Tuy rằng tướng lĩnh quân Bắc phạt đều đội mũ giáp, mặt bị che hơn phân nửa, nhìn qua giống nhau nhưng cặp mắt của Lý Cáp kia, Sầm Ngu không thể quên. sxĐại Ngưu ngẩn ngơ:" Không phải chủ nhân nói, đánh đến chết sao?" sxChân Dao lập tức vui mừng hớn hở ôm lấy cổ của Lý Cáp, ngọt ngào nói : “biểu ca thật tốt” sxPhía sau bỗng nhiên truyền đến hai tiếng ho khan, ngay sau đó giọng nói của Lý Cáp của vang lên: tp Y Tiên thấp giọng rù rì, thấy vậy Lý Cáp cùng Hương Hương cùng tỏ thái độ nghi ngờ.

tp Ghừ…. tp Mọi người trợn mắt há hốc mồm. tp Nước biển vỗ nhè nhẹ mạn thuyền, ánh mặt trời ôn nhu rải trên bong thuyền, trên mũi thuyền hai người lẳng lặng tựa sát nhau từ bình minh đến đêm đen. tp Y Thần nhẹ nhàng vuốt ve Thiên Sơn tuyết liên trả lời: sxLý Cáp kể đến đoạn đấy thì miệng mở rộng ra làm điệu bộ hổ ngoạm mồi dọa cho Liên Khanh sợ mất vía, chui tọt vào trong chăn.